Danh mục

Báo giá

Đăng nhập thành viên

Thăm dò

Bạn thấy website của chúng tôi như thế nào ?

Rất đẹp và phong phú

Tương đối tốt

Khá tốt

Bình Thường

Không tốt

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 13


Hôm nayHôm nay : 361

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 11238

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1812556

Trang nhất » Tin Tức » Tin tức chuyên ngành

Bài học số 1

Đăng lúc: Thứ sáu - 11/10/2013 18:44
Bóng đá :mô tả sự kiếm tiền và tiêu tiền như thế nào cho hợp lý.

Ngời nghèo  làm việc vì tiềnbạc.  Ngời giàu  buộc tiềnbạc  làm  việc vì mình.
Người cha giàu tiếptục  giảng bàihọc đầu  tiên cho tôi.  “Bácrấtmừng khi connổi  giận  vì phải làm việc 10
xumột  giờ.Nếu con khôngtức  giận và chấp nhận nómột cách vuivẻ bácsẽ không thểdạy con được.
Con thấy đó,  việchọc thậtsự phảimất côngsức,  phải cósự đam mê và khát khao cháybỏng.Sự giậndữ
làmột phầnlớn trong công thức đó,  vì niềm đam mê làkếthợpcủa t ình yêu vàcơn giận. Khi  nói đến tiền
bạc, hầuhếtmọi người đều muốn được an toàn vàbảo đảm. Vìvậy, không phải niềm đam mê mà chính
sự e ngạisẽhướngdẫnhọ. Nhiều  tiền chưahẳn đã giải  quyết đượcvấn đề. Hãy nhìn cha con mà xem.
Ông ấy làm ra nhiều tiền, nhưngvẫn không thể trảhết các hóa đơn. Hầuhếtmọi người được cho  tiền chỉ
đểmắcnợ nhiềuhơn mà thôi.  Nguyên do vì ở  trường,họ chẳng đượchọc gìvề tiềnbạccả, vìvậyhọ  t in
rằng phải  làm việc để  kiếm  tiền.”
“Còn bác không nghĩvậy à?”  “Không, khônghẳn thế. Nếu con muốnhọc để  làm việc vì tiền,  hãyhọc ở
trường.  Cònnếu muốnhọc cách buộc  tiềnbạc phải l àm việc cho mình,  bác có thểdạy con, nhưng chỉ khi
con thậtsự muốnhọc mà  thôi.”
“Thế không phảimọi người đều muốnhọc hay sao?"
“Không. Vìhọc làm việc để có tiền  thìdễhơnrất nhiều, nhất là khisự e ngại  làcảm giác đầu ti ên khi
nhắc đến  tiềnbạc.”
“Con không hiểu.” Tôi nhănmặt nói.
Chínhsự lo ngại l à nguyên nhân khiến người ta phải  làm việc,họ l o không có đủ ti ền, l o phải bắt đầulại
từ đầu. Đó l à cái giácủa việchọcmột nghề nghiệp nào đó,  sau đó l à phải  làm việc  vì tiền. Hầuhếtmọi
người trở thành nôl ệ cho  tiềnbạc. .. và sau đóhọnổi  giậnvới ông chủ. "
“Học cách buộc ti ềnbạc l àm việc cho mình  làmột khóahọc hoàn toàn khác hay  sao ạ?" Tôihỏi. "Nhất
địnhrồi ," người cha giàu nói.
"Nhất định  làvậy."
Chúng  tôi ngồi im đặngmột lúc lâu.  Giờ này cólẽ cácbạn tôi đangbắt đầu tr ận bóng chày,  còn tôi  thì
đanghọc những điều màbạn bè tôisẽ khônghọc được ở trường.
“Lúc 9 tuổi , con đã đượcnếm thửcảm giác thế nào l à làm  việc vì tiền. Chỉcần nhânmột  thángvừa qua
cho 50năm, consẽ  hiểuhầuhết người ta phải  làm gì suốt đời." Người cha gi àu nhẹ nhàng nói.
“Con không hiểu…”
“Concảm thấy thế nào khi phải ngồi chờ bác để  được thuê làm việc và đểhỏi xintăngl ương?”
“Thật kinh khủng ạ?"
“Nếu con chọn làm  việc vì tiền, cuộcsốngcủa consẽ như thế đấy.” Người cha gi àu nói  tiếp. "Và concảm
thấy thế nào khi  bà Martin trả cho con 30 xu sau ba giờ l àm việc?"
“Concảm thấy không đủ. Cóvẻ như nó không là gìcả. Conrất thấtvọng.”
“Đó l àcảm gi ác màhầuhết các nhân viêncảm thấy khihọ nhận  tiềnlương, nhất  là sau khi phải  trả  thuế
và những chi phí khấu trừ. Ít ra thì concũng được nhận 100%rồi.”
“Bác muốn nói làhầuhếtmọi  người không được nhận toànbộ ti ềnlương sao?” Tôi kinh ngạchỏi.
"Rất tiếc là không. Chính quyềnsẽl ấy phần  trướchếtbằng các loại thuế.  Con phải  trả thuế khi con làm ra
ti ền. Con phải trả  thuế khi  con ti êu xài  ti ền. Con phải trả thuế khi  con tiết kiệm  tiền. Con phải  trả  thuế
ngaycả khi con chết.”
“Saolại như thế được ạ?” Tôi  lúng búnghỏi . Tôi chẳng thích những đi ều tôivừa nghe chút nào. Tôi biết
cha tôi thường xuyên  phàn nàn vì phải  trả  thuế quá nhiều, nhưng thậtsự ông không làm gìcả.  Có phải
cuộc đờicũng đang  xô đẩy ông hay không?
Người cha giàu chầm chậm đu đưa chiếc ghế vàlặnglẽ nhìn tôi.  "Bác đã nóirồi córất nhiều điều đểhọc.
Học cách khiến tiềnbạc phải l àm  việc cho mình là phảihọc suốt đời.Hầuhếtmọi ngườihọc đạihọc
trongbốnnăm,  sau đó khônghọcnữa.Họ đi  làm. lãnhlương, cân đối thu chi , và thế  thôi.  Trênhết,họ
vẫntựhỏitại  saohọgặp nhữngrắcrốivề  tiềnbạc.  Vàhọ nghĩrằng có nhiều  tiềnsẽ giải quyết đượcmọi
chuyện. Mộtsốrất ít nhận rarằng chính vìhọ không có kiến thứcvềvấn đề tài  chính nênmớinảy sinh
cácvấn đề khác. Hôm nay bác chỉ  muốn xem liệu con có đủ  say mê đểhọcvề tiềnbạc hay không thôi.
Hầuhếtmọi người đều không có.Họ đến  trường,họcmột nghề gì đó, vuivẻ làm việc và  kiếm được
nhiều tiền.Một ngày kiahọ thứcdậyvới nhữngrắcrối tài chính khổnglồ và không thể ngưng l àm việc
đượcnữa. Đó là cái  gi ácủa  việc chỉ  biết làm việc vì   tiền  thay vìhọc cách buộc  tiềnbạc làm việc cho
mình.Vậy con có còn đủ  say  mê đểhọc hay không?"
Tôi gật đầu.
“Tốtlắm”, người cha gi àu nói . "Bây giờ quaylại làm việc đi .Lần này, bácsẽ không trả con đồng nàocả."
"Sao ạ?"
Tôi  kinh ngạchỏi .
“Con ngherồi đấy. Không trả gìcả. Convẫnsẽ phải  làm việc ba giờmỗi thứBảy, nhưnglần này consẽ
không được trả 10 xumột giờnữa. Con nói con muốnhọc không phải để làm việc vì  tiền,  do đó bácsẽ
không trả con đồng nàohết.”
Tôi  không thể tin vào những gì mình đang nghenữa.
“Bác đã nói  chuyện nàyvới Mike.  Nó đang  làm  việc, l aubụi  và chất các  thùng hàng mà không được nhận
đồng nàocả. Cól ẽ con nên nhanh lên và quaylại l àm việc  thôi .”
Tôi  la lên: “Như thế là không côngbằng. Bác phải  trả con cái gì chứ! ”
“Con đã nói l à con muốnhọc mà. Nếu con khônghọc bây  giờ thì sau này consẽ giống như các nhân viên
của bác, l àm việc vì ti ền và hyvọng khôngbị sa thải . Hoặc giống như cha con,  kiếm thật nhiều  tiền chỉ để
nợnần đếntậncổ, l uôn hyvọng nhiều tiềnhơnsẽ  giải quyết đượcvấn đề. Nếu đó l à những đi ều con
muốn, bácsẽ  tiếptục  trả con 10 xumột  giờ như lúc đầu. Hoặc con có thể làm những điều màhầuhếtmọi
ngườisẽ l àm: phàn nàn  là ti ềnlương quá thấp,  nghỉ việc và đi  tìmmột công việc khác.”
Người cha giàuvỗ đầu t ôi  và nói tiếp: "Hãy dùng cái  này. Nếu con biết dùng cái đầucủa mìnhmột cách
tốt nhất sau này consẽ phải cảm ơn bác vì đã cho conmộtcơhội, và consẽl ớn l ên thànhmột người giàu
có."
Tôi đứng đó, không ti nnổi vàosự thỏa thuận nonnớtcủa mình. Ban đầu tôi đến đây để đòi tăngl ương,
còn bây giờ tôi phải  ti ếptục làm việc mà không được trảdộng nàocả.
Trong ba tu ầnkế  tiếp,  Mike và tôi  làm việc ba giờmỗi  thứBảy mà không được trả công. Công  việc
không l àm tôi bực mình vàmọi chuyệncũngdần trở nêndễ dànghơn. Điềuvướngbận cònlại là phảibỏ
những trận bóng chày và không thể mua được vài cuốn truyện  tranhnữa.
Vào buổi  trưacủa tu ần  làm  việc thứ ba, người  cha gi àu ghél ại  chỗ chúng tôi . Sau khi  xem xét những  việc
đang  diễn ra trongcửa hàng, ôngbước đếntủ kemlạnh, lấy ra hai cây,  trả tiền và ra hiệu cho Mike và tôi
cùng ra ngoài đidạo. Cha Mike đưa kem cho hai đứa tôi  vàhỏi: "Mọi việc thế nàorồi, hai chàng  trai?"
“Tốt  thôi ạ.” Mike nói.
Tôi gật đầu đồng  ý.
Người cha giàulạihỏi.“Đãhọc được gì chưa?”
Mike và tôi  nhìn nhau, nhún vai  và đồng loạtl ắc đầu.
TRÁNH NHỮNGCẠMBẪYLỚN NHẤTCỦA CUỘC ĐỜI
“Các con thấy không,  bà Martin vàhầuhết những người ở đây đều phải l àm việccậtlực để kiếmmột  ít
ti ền, bám vào viễn ảnhcủamột công việcbảo đảm, mong chờmộtkỳ nghỉ kéo dài ba tuầnmỗinăm và
mộtsốlươnghưubủnxỉn saumấy chụcnăm l àm việc.Nếu điều đó l àm các con thấyhứng  thú,  chasẽ
nânglương các con lên 25 xumột giờ. ..”
“Nhưng đó  là những người  làm  việc chăm chỉ. Bác đang chế giễuhọ à?” Tôi hỏi.
Mộtnụcười thoáng qua trêngươngmặt người  cha giàu.
“Có thể nhữngl ời  nói của bác nghe cóvẻ  tàn nhẫn, nhưng bác  đangcốgắng để các con có thể thấy được
một cái gì đó.Hầuhếtmọi người không thấy được những cáibẫy màhọ đangmắc vào chỉ vìtầm nhìn
củahọ quáhẹp. ”
Mike và tôi  ngồi ngẩn ra đó, không  hiểu rõhết những gìvừa nghe. Người cha giàu nói chuyện nghe thật
tàn nhẫn.  Tuy nhi ên chúng tôi  có thểcảm thấy ông đangrất muốn chúng tôi hiểu đượcmột đi ều gì đó.
Người cha giàumỉmcười. "25 xumột giờ nghe cóvẻ tuyệt đấy chứ? Nó có làm cho tim các con đập
nhanhhơn không?"
Tôi lắc đầu.
“Thôi được 1 đô l amột  giờ.”
Người cha giàu nói cùngvớimộtnụcười kín đáo. Tim tôi đậpmạnh. Trí óc t ôi  muốn hét lên: “Nhận đi!
Nhận đi!” Tôi không thể tin vào những gì mình đang nghenữa. Nhưng tôivẫn không nói gìcả.
"À thế thì 2 đô  lamột giờ."
Bộ óc và  trái  tim 9 tuổicủa tôigần như muốnnổ tung. Tôi  không thểtưởngtượng l à mình có thể  kiếm
được ngần ấy ti ền. Tôi muốn nói “vâng ạ.” Tôi như thấy rõ trướcmắtmột cái xe đạpmới, mộtbộgăng
bóng chàymới vàsự ngưỡngmộcủabạn bè khi tôi xoè tiền ra. Nhưng không biếttại  sao, tôivẫn iml ặng.
Cây kem đang chảy xuống t ay tôi.  Bây giờ chỉ cònlại cái que và ởdưới đất l àmột đống vani  và sôcôla
màlũ kiếnrất khoái . Người  cha gi àu nhìn hai đứa  trẻ đang chăm chăm ngó ông, mắtmở to và đầu óc
trốngrỗng. Ông biết rằng cómột phần trong chúng t ôi  muốn đồng ý thỏa thuận này. Ông  biết trong tâm
hồncủamỗi người đều cómột phầnyếu đuối và tham lam mà người khác có thể mua được.  Và ôngcũng
biếtrằng  trong tâmhồncủamỗi  người đều cómột phầnmạnhmẽ và quyết  tâm không bao giờ mua được
cả.Vấn đề chỉ đơn giản là phần nàomạnhhơn mà  thôi .
"Thôi đượcrồi,  5 đô l amột  giờ. "
Bỗngdưng,  lòng  tôi  chợtlắnglại. Điều gì đó đã  thay đổi .Lờimời chào trở nên quálớn và đâm ralốbịch.
Vàonăm 1956, không có nhiều người lớn có thể kiếm đượchơn  5 đô lamỗi giờ.Sự cámdỗ biếnmất và
sự bìnhtĩ nh trởlại. Tôi chầm chậm quay sang nhìn Mi ke. Nó quaylại nhìn tôi. Cái  phầnyếu đuối  và tham
lam trong con người tôi đã imlặng. Cómộtsự điềmt ĩnh và chắc chắnvề tiềnbạc đếnvới  trí óc và tâm
hồn tôi.  Tôi  biết Mi kecũng đangcảm thấy điều đó.
“Tốtlắm.Hầuhếtmọi người đều cómột cái  giá.  Vàhọ có cái giá đó vìhọ có nhữngcảm xúc mà  tagọi là
nỗi  losợ vàsự tham lam. Đầu ti ên, nỗi l o không có tiền buộchọ phải  làm việc,  và khihọ lãnhlương thì
sự tham lam hoặc lòng thèm muốn khiếnhọbắt  đầu nghĩ  đến những thứ tuyệtvời mà ti ềnbạc có thể mua
được.  Khi đó  thìmột khuônmẫubắt đầu…" Người cha giàudị u dàng nói.
“Khuônmẫu nào ạ?”  Tôihỏi.
“Cái khuônmẫucủa việc thứcdậy, đi làm, trả hóa đơn, thứcdậy, đi l àm, trả hóa  đơn… Sau đó  thì cuộc
sốngcủahọcứ kéo dài mãi chỉvới hai cảm giác:nỗi losợ vàsự  tham l am. Khi được  đưa ra nhiều ti ền
hơn, họsẽ tiếptục cái  vòng luẩn quẩn nêu tr ênbằng cách giatăng các chi phí. Đó l à cái  mà chagọi là Rat
Race.”  “Cómột con đường kháchả cha?” Mikehỏi.
“Có đấy nhưng chỉmột  ít người  tìm ra nó. Đó  là con đường mà cha hyvọng hai consẽ  tìm ra khihọc và
làm việcvới cha. Chính vìvậy mà cha đã đề nghị đủ loại  ti ềnl ương cho hai con.”
“Cha có ám chỉ  gì khôngvậy?Tụi  con thấyrấtmệt khi phải  làm  việcnặng,  nhất l à khi không được  trả
công gìcả.” Mi ke nói  nho nhỏ.
“Các con có thấy những người l àm việc cho cha không?Nỗi  losợ không có tiền kìm  giữhọ trong cáicạm
bẫy: đi làm,  kiếm tiền, đi làm, kiếm  tiền, hyvọngnỗi l osẽvơi đi. Nhưngmỗi ngày khihọ thứcdậy, sự lo
lắng ấy thứcdậy cùnghọ,gặm nhấm trái timhọ. Tiềnbạc đi ều khiển cuộcsốngcủahọ, nhưnghọ không
dám thú nhậnsự thật đó. Tiềnbạc đi ều khiểncảm xúc  và làm chủ l uôncả tâmhồnhọ... ”
Mike và tôi lắng nghe nhưng không thậtsự hiểuhếtmọi đi ều… Tôi chỉ biếtrằng tôivẫn thườngtựhỏitại
sao những ngườil ớn l uôn phảivội  vã đi  làm, và  trônghọ không  bao  giờ cóvẻhạnh phúc, như thể cómột
cái gì đó buộchọ phải đì l àmvậy…
“Cha muốn hai con  tránhdược cái bẫy đó. Đó  là điều mà thậtsự cha đangdạy các con chứ không phải chỉ
dạy cách  kiếm tiền,bởi vì ti ền không giải quyết đượcvấn đề.”
“Không à?” Tôi  ngạc nhiênhỏi.
“Khônghề.  Người ta ham muốn tiềnbạc vì những niềm vui màhọ nghĩrằng nó có thể mua được.  Nhưng
niềm vui do tiềnbạc mang đến thườngrất ngắn ngủi , và người  talạicần  tiền để có được những  niềm vui
khác,  những điều  thúvị hơn, tiện nghihơn, an toànhơn. Vìvậy màhọ  tiếptục làm  việc, nghĩrằng tiềnsẽ
làmdịu đi tâmhồn đang khổsở vì nhữngnỗi l osợ và lòng ham muốncủahọ. Nhưng ti ền không thể làm
được đi ều đó. "
“Ngaycảvới những người giàu  sao?”
“Ừ,  ngaycảvới  những người gi àu. Nhiều người  gi àu khao khát kiếm tiền không phải  vì l òng ham muốn
mà vìnỗi losợbị  nghèo túng,  vìvậyhọ  tíchlũy hàngtấn tiền chỉdể chonỗi  losợ ấy ngày càngtệhại
hơn. Cha  biết nhiều người  có hàng triệu đô l al ại còn losợhơncả khihọ không có đồng nào trong t úi . Họ
rất  lobịmất tiền.Nỗisợ đã gi úp chohọ gi àu có naylại càngtồitệhơn.  Cái  phầnyếu đuối và  tham  lam
trong tâmhồnhọ đang hétlớnhơn.Họ không muốnmất những ngôi nhàlớn,  những chiếc xehơi vàmột
cuộcsống cao sang mà  tiềnbạc đã đem đến.Họ lo không biếtbạn  bèsẽ nói gì khihọ không còn tiềnnữa.
Rất nhiều ngườicảm thấy tuyệt vọng vàbịcăng thẳng thần kinh dù trônghọrấtl ộnglẫy và đang có nhiều
ti ền.”
“Thế những người nghèo cóhạnh phúchơn không ạ?”. Tôirụt rèhỏi.
“Không. Sự tránh né tiếnbạccũng chỉ  làmột  kiểu loạn thần ki nh giống như quágắn  bóvới  ti ềnbạc thôi.
Cha đãgặprất nhiều người nóirằnghọ không quan  tâm đến  tiềnbạc, nhưnglại làm việc để kiếm  tiền 8
giờmột ngày.Nếuhọ không quan tâm đến tiền thìhọ đi làm kiếm  tiền để l àm gì? Kiểu suy nghĩ đó cól ẽ
còntệhơncả những người chuyên tích cóp tiềnbạcnữa. ..”.
“Thế  ta phải l àm gì? Không làm việc kiếm tiền cho đến khihếtcảm thấy losợ và tham  lam hay sao?”
“Nếu lo không đủ ti ền, thay vì phải chạy đi l àm  việc ngaylậptức để  kiếm tiền, hãytựhỏirằng:  ‘Liệumột
công  việc có phải  là giải pháptột nhất đểvượt quanỗi  lo này hay không?’ Theo cha thì câu trảlời sẽ l à
‘Không’, đặc  biệt là khi con nhìn qua suốtmột đời  người. Công việc chỉ làmột giải  pháp ngắnhạn cho
mộtvấn đề dàihạn  thôi . Cũng giống như câu chuyệnvềmột conlừa kéo xe trong l úc người chủ treolủng
lẳngmộtcủ càrết trướcmũi  nóvậy. Người chủ có thểsẽ đến đượcnơi  mà ông ta muốn, còn conlừa thì
chỉ đuổi theomột ảotưởng thôi.Nếu conl ừa có thể nhìn thấy toàncảnhbức tranh này, có thể nósẽ  suy
nghĩl ại  xem có nên theo đuổicủ càrốtnữa hay không..."
“Thế bác khuyên con làm thế nào?” Tôibăn khoănhỏi .
“Hãycốnắm cho đượcsứcmạnhcủa  tiềnbạc, đừng esợ nó.  Nói  cho cùng thì chúng  ta đều là những
người làm côngcả, chỉ có điều l à ở nhữngmức độ khác nhau thôi. Cha chỉ muốn hai con cócơhội để
nhìn rõ cáicạmbẫy này, cáicạmbẫy gây rabởinỗi losợ và  lòng ham muốn.  Hãy kéo chúngvề phe mình
chứ đừng để chúng chốnglại mình. Đó l à  điều mà cha muốndạy các con. Nếu đầu  tiên mà các con không
thể  giải quyết đượcnỗi  losợ và  lòng ham muốn, mà  sau đó các conlại gi àu lên, thì các consẽ chỉ  là
những nôlệ được trảl ương cao mà thôi. ..”
Trên đường quay  trởl ạicửa hàng,  người cha giàu giải  t hích cho chúng tôi biết người gi àu đã  "làm ra tiền"
như thế nào. Lúc đó, chúng  tôi không  hiểu ông đang nói gì, nhưng nhiềunăm trôi  qua thìmọi thứdầndần
sángtỏ...
NHÌN THẤY NHỮNG GÌ NGƯỜI KHÁC KHÔNG THẤY
Trước khi leo lên chiếc xetải nhỏ bên ngoàicửa hàng, cha Mike nóivới chúng tôi:  "Hãysửdụng đầu óc
của mình.  Cái đầusẽ chỉ cho các con cách làm ra tiền còn nhiềuhơnsố ti ền cha có thể trả. Các consẽ
thấy được những điều mà người  khác không thấy.Cơhội ở ngay trướcmắtmọi người. nhưnghầuhết
người ta không thấy được chúng vìhọ đangbận  kiếm tiền vàsựbảo đảm công  việc nênhọ chỉ thấy được
có hai thứ đó  thôi. Một khi các con đã nhìn thấycơhộirồi  thì suốt đời các consẽ nhìn ra chúng. Khi các
con đã nhìn ra thì chasẽdạy cho các conmột điều khác…”
Hai  tuầnnữa  trôi qua,  chúng t ôi vẫn ti ếptục suy nghĩ, thảo luậnvới nhau và tiếptục l àm việc không
lương. Đi ều đáng buồn nhấtvới  tôi khi không đượchưởng 30 xumỗi thứBảy l à không có tiền mua
truyện tranhnữa.. .
Hết ngày thứBảy thứ hai,  khitạm biệt bà Martin, tôi  chợt thấy bà l àmmột  việc mà  trước đây tôi chưa
từng thấy, nói đúng ra là đãtừng thấy nhưng không chú ýl ắm. ..
Bà Martin đangcắt  trang đầu  quyển truyện tranh làm đôi. Bà giữlạinửa  trên bìa  sách và  quăngcả cuốn
cònlại vàomột  thùngcạc ônglớn. Khi tôi hỏi bà đang làm gì, bà trảlời: "Bácbỏ nó đi.  Bác đưa trảlại
nửa trên bìa sách cho người  gi ao truyện  tranh khi ông ta mang  sáchmới đến. Khoảngmột tiếngnữa ông
ấysẽ đến đây."
Mike và tôi  ngồi chờ. Khi  người  giao sách đến, tôi hỏi ông xem liệu chúng tôi có thểlấy những cuốn
truyện tranh này không.  Ông trảlời:  “Cáccậu có thểlấy chúngnếu cáccậu làm việc chocửa hàng vànếu
cáccậu không bán chúnglại …”
Nhà Mi ke cómộtcăn phòng cònbỏ trống ởtầnghầm.  Chúng t ôi  laudọncăn phòng thậtsạchsẽ vàbắt
đầu chất hàng trăm cuốn truyện  tranh vào.  Sau đó,  thư viện truyện  tranhcủa chúng tôi nhanh chóng được
khai trương, với khách hàng làbọn trẻ trong xóm. Chúng tôi  thuê chị  gái của Mike,một ngườirất thích
đọc sách, đến làm thủ thư. Chị ấylấymỗi đứa trẻ 10 xu khi vào thư viện, và trong hai tiếngmởcửamỗi
ngày,  khách hàngcủa chúng tôi có thể đọc bao nhi êu cuốn truyệncũng được.  Như thếbọn trẻrất cólời vì
muamột cuốn truyện  tranh phảimất 10 xu, nhưngvới  10 xu đó,nếu đến thư  việncủa chúng tôi , trong hai
giờ chúng có thể đọc đến 5, 6 cuốn.
Chị của Mikesẽ kiểm trabọn  trẻ khi chúng ravề, để chắc chắnrằng chúng không đem quyển nàovề nhà.
Chị  ấycũng giữ gìn những quyển  sách, ghil ại có bao nhiêu đứa  trẻ vào xem,  chúng tên gì và chúng  bình
luận gì. .. Tính trung bình  sau ba tháng, Mi ke và tôi kiếm được 9. 5 $một tuần. Mỗi tuần chúng t ôi  trả cho
chịcủa Mike 1$ và cho chị ấy đọc truyện thoải mái, dùrất hiếm khi chị ấy đọc  truyện vì l úc nào chịcũng
phảihọc bàicả.
Mike và tôi  thu thậpt ấtcả truyện  tranhtừ nhữngcửa hàng khác. Chúng t ôi  giữlờihứavới người gi ao
sách l àsẽ không bán đi cuốn truyện  tranh nàocả. Khi chúngbị  rách nát, chúng tôi đốt đi.  Chúng tôi cố
gắngmởmột chi nhánhnữa, nhưng không thể tìm ramột người nàotốtbụng và có thể  tintưởng được
như chịcủa Mike.
Ngaytừ khi còn nhỏ, chúng tôi đã hiểu đượcrằng:  tìm được những nhân vi êntết  làrất khó
Tác giả bài viết: Dạy con làm giàu
Từ khóa:

mô tả, như thế

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết